Ao ước từ lâu được đứng trước mộ Cha — và điều bà đã xin
Hè năm 2017, người bạn rủ bà Đặng Vân Hiên về Việt Nam chơi. Trong chuyến đi, có ghé xuống Tắc Sậy thăm mộ Cha Trương Bửu Diệp.
Với nhiều người, đó chỉ là một điểm ghé thăm trong lịch trình. Với bà Vân Hiên — đó là điều bà đã ao ước từ rất lâu.
Bà theo Phật giáo. Không phải Công giáo. Nhưng bà nghe về Cha Diệp đã lâu, nghe người ta kể về những ơn lành, và trong lòng bà có cái gì đó cứ muốn được đến gặp Cha 1 lần. Không hẳn để xin điều gì cụ thể — mà chỉ muốn được đứng đó.
"Thật ra tôi rất ao ước được đến đó từ lâu rồi. Không phải vì tôi theo đạo Cha. Mà vì tôi cảm nhận được có một điều gì đó thật ở nơi đó."
Bà đứng trước mộ Cha. Không đọc kinh theo cách người Công giáo. Chỉ đứng đó, nói thật những gì đang trong lòng — và xin Cha điều bà đang cần.
Điều bà xin được giải quyết. Không nhanh, không ồn ào — nhưng dần dần tháo gỡ ra đúng lúc bà cần nhất.
Bà nói bà không có gì mâu thuẫn giữa việc niệm Phật và cầu Cha. Với bà, đó đều là những cách để 1 người bình thường kết nối với điều lớn hơn mình.
Bài viết Nhật Ký Chứng Nhân

