3 lần mất con, lần thứ 4 chúng tôi không còn dám hy vọng nhiều
Chị Lê Thị Thu và anh Lê Thanh Hải cưới nhau năm 1995. Năm đó cả hai đều còn trẻ, đều nghĩ chuyện có con chỉ là vấn đề thời gian.
Nhưng lần đầu mang thai — mất.
Lần hai — mất.
Lần ba — mất.
"Mỗi lần mất là 1 lần khác nhau. Không phải lần sau quen hơn lần trước. Lần nào cũng đau theo cách riêng của nó."
Sau lần thứ 3, chị Thu kể rằng chị không dám nghĩ đến chuyện thử lại nữa. Không phải không muốn — mà là sợ. Sợ hy vọng. Sợ lại mất thêm 1 lần nữa.
"Tôi cầu Cha Diệp không phải xin Ngài cho tôi có con. Tôi chỉ xin Ngài cho tôi có đủ sức để chấp nhận dù chuyện gì xảy ra."
Nhưng Cha cho nhiều hơn những gì chị xin.
Lần thứ 4, thai kỳ bình an qua từng tháng. Mỗi lần đi khám, mỗi lần nghe tim thai, chị lại vừa mừng vừa run. Cho đến ngày con chào đời — chị nói lúc y tá đặt đứa bé vào tay, chị không khóc ngay. Chị chỉ nhìn, không tin được đây là thật.
"Bây giờ con lớn rồi. Mỗi lần nhìn con, tôi lại nhớ đến Cha. Không phải vì tôi muốn nhớ — mà vì tôi biết đứa trẻ này có mặt ở đây là nhờ ai."
Bài viết Nhật Ký Chứng Nhân

