Ba mất khi tôi mới qua được mấy tháng — và Cha Diệp đã ở đó
Anh Huy Hồ và chị Ngân Nguyễn kể đây là lần thứ 2 họ làm nhân chứng cho Cha — nhưng câu chuyện quan trọng nhất với anh bắt đầu từ lần đầu tiên.
Anh qua đây được sáu, 7 tháng. Chưa kịp quen đường, chưa kịp tìm được chỗ đứng. Người mới sang, mọi thứ đều đang ở giai đoạn chưa ổn định.
Rồi ba mất.
Ở quê nhà, trong khi anh ở đây. Không về kịp. Cái cảm giác đó — không về kịp gặp 3 lần cuối — là thứ không có từ nào tả đủ.
Trong những ngày đó, anh đến với Cha Trương Bửu Diệp lần đầu tiên. Không xin điều gì cụ thể — chỉ cần 1 chỗ để ngồi và không phải giả vờ ổn.
"Lúc đó tôi mới hiểu tại sao người ta hay đến với Cha khi đau. Không phải vì Cha thay đổi được chuyện đã xảy ra. Mà vì đứng trước Cha, mình không phải một mình với nỗi đau đó."
Anh hồi phục theo thời gian. Cuộc sống dần ổn định hơn. Và mỗi lần có dịp, anh quay lại — không phải để cầu xin, mà để tạ ơn và để nhớ.
Bài viết Nhật Ký Chứng Nhân

