3 năm muốn bán tiệm, một vướng mắc cả nhà không ai chịu nhường
3 năm.
Anh Thái Khưu muốn sang tiệm nail đã 3 năm. Không phải không có lý do chính đáng — anh đã tính toán, đã chuẩn bị, đã sẵn sàng. Chỉ là có một chuyện trong gia đình cứ mắc kẹt ở đó, không ai chịu giải quyết dứt điểm.
Không phải xung đột lớn. Chỉ là mỗi người giữ một lập trường, ai cũng có lý lẽ của mình, và không ai chịu nhường ai. Cái kiểu bế tắc mà không phải vì ai xấu — mà vì ai cũng cho mình đúng.
3 năm như vậy.
Rồi anh đến cầu Cha Trương Bửu Diệp. Anh xin Cha không phải chuyện tiệm — mà xin Cha giúp chuyện gia đình được tháo gỡ, xin Cha cho mọi người trong nhà có thể ngồi lại với nhau.
"Tôi không xin Cha cho tôi bán được tiệm. Tôi xin Cha cho chuyện gia đình ổn trước. Vì tôi hiểu rằng nếu chuyện nhà không ổn thì tiệm có bán được cũng không vui."
Chuyện gia đình dần dần ổn. Rồi tiệm bán được.
Anh nói thành tâm là điều quan trọng nhất khi cầu Cha — không phải xin đúng thứ, mà là xin với cái tâm đúng.
Bài viết Nhật Ký Chứng Nhân

