Ba ngã xuống đột ngột — và điều chị làm ngay lúc đó
Đột quỵ không báo trước.
Ba của chị Lưu Hồng Mỹ ngã xuống. Trong những giây đầu tiên — hoảng loạn, không ai kịp nghĩ rõ ràng — chị làm điều mà chị không biết mình đã chuẩn bị để làm từ bao giờ: chị cầu Cha Trương Bửu Diệp.
Không phải sau khi gọi xe cứu thương. Không phải sau khi ba được đưa vào viện. Ngay lúc đó — lúc tay còn run, lúc chưa biết chuyện gì đang xảy ra với ba — chị cầu.
Ba qua được cơn nguy kịch. Phục hồi từng ngày.
"Tôi rất là có đức tin ở nơi Cha. Lúc ba tôi đột quỵ, điều đầu tiên tôi làm là cầu Cha — không phải vì tôi bình tĩnh, mà vì đức tin đã thành phản xạ rồi."
Chị nói câu đó và dừng lại một chút.
Đó là điều chị muốn người khác hiểu: đức tin thật sự không phải thứ mình lôi ra khi cần. Đó là thứ mình xây dựng từng ngày — để khi hoảng loạn nhất, nó vẫn còn đó, mạnh hơn cả nỗi sợ.
Bài viết Nhật Ký Chứng Nhân

