Bác sĩ bảo phải mổ — nhưng bà Mẹ quyết định hỏi Cha trước
Một hôm con gái bà Nguyễn Nga bị đau.
Không phải đau qua loa — đau đủ để đi khám. Bác sĩ khám, chụp hình, xem kết quả, rồi nói: cần phải mổ.
Bà Nga nghe. Bà không tranh luận với bác sĩ — y học có lý của y học, bà hiểu điều đó. Nhưng trước khi đặt lịch mổ, bà làm thêm một điều.
Bà cầu Cha Trương Bửu Diệp. Không phải theo kiểu "cầu xong rồi không mổ nữa" — mà là phó thác chuyện con gái vào tay Cha, xin Cha cho điều tốt nhất xảy ra.
Họ tái khám.
Bác sĩ xem lại kết quả — không cần mổ nữa. Vấn đề tự hồi phục hoặc không còn đáng lo như trước.
Vikie, cô con gái, ngồi kể lại câu chuyện đó với giọng của người vẫn chưa hết ngạc nhiên: "Mẹ cầu nguyện với Cha và con hết đau mà không phải mổ. Tôi không biết giải thích thế nào khác — chỉ biết đó là sự thật."
Bà Nga không nói nhiều thêm. Câu chuyện của con gái đã nói đủ rồi.
Bài viết Nhật Ký Chứng Nhân

