Bệnh phổi bà biết đã lâu — nhưng lần này khác mọi lần
Bà Trần Thanh biết Cha Trương Bửu Diệp lâu lắm rồi.
Nhưng biết theo kiểu quen thuộc — nghe kể, tin trong lòng, đôi khi cầu nguyện — chứ chưa có lần nào bà thực sự phải cầu Cha với tất cả những gì mình có. Cuộc sống không đặt bà vào hoàn cảnh như vậy.
Rồi bệnh phổi đến.
Lần này bà cầu Cha khác. Không phải cầu theo thói quen, không phải cầu theo hình thức — mà cầu với cái gì đó bên trong bà thức dậy, cái mà bà gọi là niềm tin mãnh liệt.
"Chúng tôi cầu nguyện đến Cha bằng một niềm tin mãnh liệt," bà nói — "chúng tôi" vì ông Nguyễn Phương, chồng bà, cầu cùng bà trong suốt thời gian đó.
Bệnh phổi của bà hồi phục tốt hơn dự kiến. Bà nói điều đó không phải để ai ngạc nhiên — mà để ai đang biết Cha theo kiểu "quen thuộc" như bà hồi trước hiểu rằng: có sự khác biệt giữa tin và tin hết lòng. Và khi tin hết lòng, mọi thứ khác đi.
Bài viết Nhật Ký Chứng Nhân

