Biết Cha lâu rồi nhưng chưa bao giờ cần xin điều lớn — cho đến hôm đó
Bà Kim Nguyễn biết Cha Trương Bửu Diệp lâu rồi.
Nhưng biết theo kiểu nghe kể, theo kiểu tin trong lòng — chứ chưa bao giờ có hoàn cảnh cụ thể để đến cầu xin điều gì thật sự lớn. Cuộc sống bà ổn định vừa đủ, không có chuyện gì ngoài tầm kiểm soát.
Rồi hôm đó có chuyện.
Bà không mô tả chi tiết — chỉ nói rằng đó là điều bà không thể tự giải quyết được, và không biết xoay xở ra sao. Lần đầu tiên bà thật sự cần đến Cha.
Bà đến. Bà cầu. Và bà học được điều mà bà Thoa Nguyễn, người đi cùng, sau đó nói lại:
"Nếu ao ước điều gì, cứ kiên nhẫn cầu xin. Cha không để mình chờ quá lâu đâu — nhưng Cha có thời điểm của Cha. Mình phải kiên nhẫn."
Điều bà Kim xin được giải quyết. Không phải ngay — nhưng đúng lúc, đúng cách, theo cách bà không nghĩ ra được nếu tự mình làm.
Bài viết Nhật Ký Chứng Nhân

