Cầu nguyện bằng miệng và cầu nguyện bằng trái tim là hai chuyện khác nhau
"Hai chị tôi từ quê sang chơi. Tưởng chuyến thăm vui vẻ — nhưng đúng dịp đó, cuộc sống tôi đang rối tung rối mù."
Chị Nguyễn Thị Huệ không nói rõ chuyện gì. Chỉ nói là bế tắc — không phải chuyện của bản thân chị, mà là chuyện của người thân khác trong gia đình. Cái loại bế tắc mà dù mình muốn giúp đến đâu cũng không thể làm gì được, chỉ có thể đứng nhìn.
"Tôi có cầu nguyện với Cha Diệp từ trước rồi. Nhưng mà cầu theo kiểu... đọc cho xong, đọc cho có. Không thật sự để tâm."
2 người chị từ quê sang, thấy em gặp khó, ngồi lại cầu nguyện cùng. Chị Huệ kể lại rằng đêm đó là lần đầu tiên chị cầu nguyện mà khóc — không phải khóc vì buồn, mà vì lần đầu tiên chị thật sự nói hết những gì đang chất nặng trong lòng, không giấu bớt, không rút gọn cho nhanh.
"Tôi không biết diễn đạt thế nào cho đúng. Chỉ biết là sau đêm đó, mọi thứ dần dần tháo gỡ ra. Từng chút, từng chút — không phải một lúc tan biến hết, nhưng nó bắt đầu dịch chuyển."
Chị nghĩ một lúc rồi nói: "Cái khác biệt không phải là tôi cầu nguyện nhiều hơn. Mà là tôi cầu nguyện thật hơn."
Bài viết Nhật Ký Chứng Nhân

