Chồng tôi bây giờ đi lễ đều hơn tôi
Khi chị Ngọc Trần nói câu đó, mấy người ngồi xung quanh bật cười. Nhưng đó là sự thật.
Chồng chị trước đây không có đạo. Không phải chống đối, chỉ là không quan tâm — kiểu "chuyện của vợ thì để vợ lo." Chị thì ngược lại, biết Cha Diệp đã lâu, cầu nguyện thường xuyên và cũng nhận được nhiều ơn theo năm tháng.
"Nhưng tôi phải nói thật: không phải cầu là được liền. Có những lần tôi xin mà lâu lắm mới thấy kết quả, có lần tôi không chắc là có được không. Đức tin không phải là cái máy bỏ đồng xu vào là ra kẹo ngay."
Rồi đến lần mà chồng chị suýt mất mạng.
Chị không kể chi tiết — chỉ nói đó là tình huống không ai nghĩ ông sẽ qua khỏi. Trong lúc bác sĩ làm hết sức mình ở trong kia, chị ở ngoài cầu nguyện với Cha bằng tất cả những gì còn lại.
Ông qua. Khi tỉnh dậy, chồng chị hỏi: "Em cầu ai vậy?"
Chị kể về Cha Diệp. Ông im lặng nghe. Rồi ông nói: "Vậy anh muốn vô đạo."
Từ đó đến nay, ông đi lễ đều đặn. Đôi khi còn nhắc chị đi khi chị bận quá mà quên.
Bài viết Nhật Ký Chứng Nhân

