Chồng tôi hôn mê, tôi ngồi ngoài hành lang với Cha Diệp

Đăng ngày: 19/02/2024 05:29
Anh ngã, bất tỉnh tại chỗ. Gia đình đưa vào cấp cứu ngay. Và bà chỉ được làm một điều duy nhất: ngồi ngoài hành lang chờ.

Bây giờ nhìn chồng ngồi ăn cơm, coi tivi, làm việc bình thường — bà Thúy Phượng nói chị vẫn thỉnh thoảng nghĩ lại cái đêm hôm đó mà tim vẫn còn nhói.

Cách đây khoảng bảy, 8 tháng, ông xã chị bị té. Không phải té nhẹ — té mà bất tỉnh luôn tại chỗ. Gia đình đưa vào cấp cứu ngay. Bác sĩ tiếp nhận, làm đủ thứ thủ tục — và chị chỉ được ngồi ngoài hành lang chờ.

"Ngồi đó mà không làm gì được. Đó là cái cảm giác khủng khiếp nhất — không phải sợ, mà là bất lực hoàn toàn."

Chị lấy tượng Cha Diệp ra — chị hay mang theo bên người — đặt vào lòng bàn tay và nói: "Cha ơi, con không biết làm gì nữa. Chồng con trong đó, con chỉ có thể ngồi đây cầu Cha thôi."

Khi bác sĩ ra, chị chưa kịp hỏi thì ông đã nói: "Ông ấy qua rồi. Nhưng chúng tôi cần theo dõi thêm."

Ông qua. Hai chữ đó chị lặp lại trong đầu như 1 bản nhạc.

Quá trình phục hồi không ngắn, không dễ — nhưng chồng chị hồi phục. Các bác sĩ nói đây là trường hợp may mắn. Chị không nói gì, chỉ trong bụng hiểu: may mắn đó không tự nhiên mà đến.