Chưa bao giờ cầu Cha — rồi một hôm con cái trưởng thành và ông quyết định
Trong nhà ông, các chị em đều tin Cha Trương Bửu Diệp và được ơn.
Ông biết điều đó — nghe họ kể, chứng kiến những điều xảy ra với họ. Không phải ông không tin. Nhưng ông chưa bao giờ tự mình cầu Cha điều gì, chưa bao giờ tự mình bước đến Cha.
Rồi hơn 1 năm trước — khi con cái đã trưởng thành, khi ông có thời gian nhìn lại cuộc sống đã qua và cuộc sống đang ở — ông quyết định đến gặp Cha.
Không phải vì có chuyện khẩn cấp. Không phải vì đang gặp khó khăn. Mà vì ông cảm thấy đã đến lúc — đã đến lúc ông tự mình gặp người mà các chị em ông đã biết từ lâu.
Ông đến. Cầu Cha — lần đầu tiên thật sự, không phải nghe người khác kể mà là tự mình.
"Cha cho tôi cơ hội để được làm nhân chứng," ông nói — và câu đó là điều ông nhận ra sau lần đầu tiên đó: Cha không chờ người ta cầu đủ lâu mới cho ơn. Lần đầu của ông cũng được nhậm lời.
Bài viết Nhật Ký Chứng Nhân

