Cờ bạc lấy đi mọi thứ — và người duy nhất không bỏ anh

Đăng ngày: 07/05/2024 20:25
Anh Tạ Tuấn không ngại nói thẳng: anh từng vướng vào cờ bạc, rồi nợ nần, rồi lâm vào hoàn cảnh mà anh không nhìn thấy lối ra. Điều anh tìm được ở cuối con đường đó không phải điều anh mong đợi.

Anh Tạ Tuấn không vòng vo.

"Tôi từng vướng vô chuyện cờ bạc, rồi nợ nần, nên lâm vào tình cảnh khó khăn."

Câu đó anh nói thẳng, không che giấu, không tô vẽ. Cờ bạc không phải chuyện ai cũng dám kể trước mặt người lạ — nhưng anh kể vì anh biết lý do mình đang đứng đây hôm nay quan trọng hơn chuyện mình trông như thế nào.

Nợ nần cộng lại. Mỗi ngày thêm một lớp mới — nặng dần, áp dần, đến mức anh không thấy cách nào tự thoát ra một mình được nữa. Người ta thường rời xa khi thấy 1 người trong hoàn cảnh như vậy. Anh dần nhận ra điều đó.

Rồi ai đó nói với anh về Cha Trương Bửu Diệp.

Anh đến — không phải với lòng tin hoàn hảo, mà với sự kiệt sức của người không còn lựa chọn nào khác. Anh kể thật hết, không lọc lựa.

Cha không bỏ anh.

Những chuyện bắt đầu được sắp xếp lại — từng cái nhỏ, rồi dần đến cái lớn. Không phải một lúc, không phải một cách kỳ diệu — mà là từng bước, từng cánh cửa mở ra đúng lúc.

"Cha sắp xếp mọi việc cho tôi được êm thắm. Tôi không hiểu hết tại sao — chỉ biết là Cha không chê tôi vì những gì tôi đã làm."