Con trai bệnh nặng gọi tên Ngài trước lúc ra đi — một cách rất nhẹ nhàng
Con trai ông bị bệnh nặng. Chị ở xứ người gọi về nói hãy cầu nguyện vị linh mục nhân lành. Cháu nằm bệnh viện 2-3 tháng — 1 tối cầu nguyện Ngài xong thì thiếp đi. Gần sáng mắc vệ sinh, cháu tự ngồi lên và tự đi được — thay vì phải có người giúp. 4 giờ sáng mở mắt — cháu thấy Ngài.
Gia đình đưa cháu xuống mộ Ngài ở quê. Trên đường đi cháu rất mệt, nhưng tới nơi thì trong người cảm thấy rất khỏe. Sau đó cháu ăn được, có sức chống chọi bệnh.
Một thời gian sau cháu khỏe hẳn, cùng vợ đi biển. Cháu nói khỏe hơn trước khi bị bệnh. Rồi 1 sáng — cháu ngồi ngoài sân, rất tỉnh táo, đọc số xe và nói: "Con đang đọc số xe cho Ngài. Lát con đi với Ngài đó nhe."
Ông tưởng cháu nói vui. Nhưng một lát sau — cháu đi thật, rất nhẹ nhàng, bình an.
Ngài không chỉ chữa lành — Ngài còn đón rước. Khi đến lúc phải đi, Ngài cho cháu ra đi nhẹ nhàng nhất có thể, không đau đớn, không sợ hãi.
Bài viết Nhật Ký Chứng Nhân

