Con trai tăng động 2 năm — và Mẹ ở ranh giới tuyệt vọng
2 năm — 2016 và 2017 — là 2 năm chị không muốn nhớ lại, nhưng cũng không thể quên.
Con trai chị bị tăng động. Không phải bệnh giải quyết bằng thuốc vài tuần — mà là hành trình dài, đòi hỏi sự kiên nhẫn mà chị đôi lúc thấy mình không còn đủ.
Chị tuyệt vọng. Không phải tuyệt vọng theo kiểu nói cho có — mà là thật sự đứng ở chỗ mà chị nghĩ mình không chịu nổi nữa. Cái nặng nề của 2 năm đó là loại nặng nề không giải thích được cho người chưa trải qua.
Chị cầu Cha Trương Bửu Diệp. Không phải xin Cha chữa ngay cho con — mà xin Cha cho chị sức để tiếp tục, xin Cha đồng hành với con trong hành trình đó.
Con trai chị cải thiện dần. Và chị — chị vượt qua được 2 năm đó, nhờ không đi một mình.
"Tôi khấn và trông cậy vào lòng thương xót của Cha," chị nói — "trông cậy" là từ chị dùng, và nó mô tả chính xác điều chị làm trong 2 năm đó: không tự mình cáng đáng tất cả, mà trông cậy vào Cha để có sức đứng tiếp.
Bài viết Nhật Ký Chứng Nhân

