Cú điện thoại lúc trời mưa
Hôm đó chồng tôi đi giúp người bạn lợp lại mái nhà. Việc bình thường, đi rồi về, từ trước tới nay vẫn vậy.
Nhưng trời bắt đầu mưa. Mái trơn, thang không vững — anh trượt chân và ngã xuống.
Khi điện thoại reo, tôi đang ở nhà. Nghe xong mấy câu đầu là tay đã run rồi. Vừa chạy ra xe, miệng vừa lẩm nhẩm: "Cha Diệp ơi, xin Cha cứu chồng con." Không phải cầu nguyện bài bản gì, chỉ là cái miệng nó tự nói vậy khi mà đầu óc chưa kịp nghĩ.
Đến nơi thấy anh tỉnh táo, ngồi được — tôi mừng đến nỗi khóc. Người ta thấy vậy chắc nghĩ tôi buồn cười, khóc khi chồng không sao. Nhưng mà khóc vì nhẹ nhõm thì có gì đâu.
Bác sĩ kiểm tra kỹ, nói may mắn lắm. Chưa đầy 2 tháng sau chồng tôi đã đi làm lại bình thường. Nhanh đến mức nhiều người không tin.
Tôi tin. Vì tôi biết mình đã kêu ai hôm đó trên đường chạy ra xe.
Bài viết Nhật Ký Chứng Nhân

