Đang khỏe mạnh — rồi bỗng ho ra máu tại nhà bạn
Đầu năm đó, bà bị bệnh nặng — nhưng bà không biết.
Không có triệu chứng rõ ràng. Không có gì báo trước. Bà vẫn sinh hoạt bình thường, đi đây đó, không cảm thấy có gì bất thường.
Rồi 1 ngày, đang ngồi chơi ở nhà người bạn, bà ho ra máu.
Từ đó mọi thứ thay đổi. Vào bệnh viện, xét nghiệm, tìm nguyên nhân. Bệnh bà mang không nhỏ — không phải loại điều trị vài tuần là xong.
Bà cầu Cha Trương Bửu Diệp — và tin Cha, không phải mê tín. Bà phân biệt rõ hai điều đó. Tin Cha là tin vào 1 người thật, người đã sống và chết vì đức tin, người bà có lý do để tin — không phải sợ hãi mù quáng cầu cứu bất kỳ thứ gì.
"Tôi tin Cha chứ không mê tín dị đoan," bà nói — câu đó là lời giải thích bà cảm thấy cần nói, vì bà biết có người nghe câu chuyện của bà và sẽ tự hỏi. Bà muốn họ biết: niềm tin này có nền tảng, có lý do, và có kết quả.
Bài viết Nhật Ký Chứng Nhân

