Đi thi quốc tịch — người phỏng vấn hỏi vài câu rồi chúc mừng luôn
Trong tiệm nails của chị gái có treo hình vị linh mục nhân lành. Trước ngày thi quốc tịch, chị cầu nguyện với Ngài. Vào phòng thi, ông giám khảo chỉ hỏi mấy câu đơn giản — không kêu viết, không hỏi thêm — rồi đi photocopy giấy tờ, quay ra đưa tờ giấy chúc mừng.
Ngoài ơn thi đậu, chị còn được Ngài chữa nhiều bệnh. Mắt sắp phải can thiệp — chị xin Ngài thì ổn. Chân đau có gai — xin thì hết. "Cứ đặt lòng tin nơi Ngài, cần gì Ngài cũng sẽ giúp," chị nói.
Chị biết Ngài đã lâu nhưng mãi 3 năm sau khi đậu quốc tịch mới biết có văn phòng gần đó. "Mình có đau ốm hay con cái bạn bè có chuyện gì, mình cũng xin Ngài giúp cho họ luôn," chị chia sẻ.
Điều đặc biệt ở chị là sự đơn giản trong đức tin — không cầu kỳ, không nghi ngờ, chỉ tin và xin. Mỗi lần cần là chị xin, và mỗi lần đều được đáp.
Đôi khi đức tin không cần lý giải dài dòng. Chỉ cần 1 tấm hình treo trong tiệm, một lời cầu trước giờ thi — và kết quả nói lên tất cả.
Bài viết Nhật Ký Chứng Nhân

