Điều chị học được không phải từ sách — mà từ những lần bế tắc

Đăng ngày: 10/04/2024 19:58
Chị Đào Uyên không kể từng ơn một theo kiểu liệt kê. Chị kể điều chị đúc rút được sau nhiều năm cầu nguyện trong lúc bế tắc. Bài học đó chị không học từ sách — mà học từ chính những lần mình tưởng Cha không nghe.

Khi được hỏi về ơn lành mình nhận được, chị Đào Uyên không kể theo kiểu liệt kê: chuyện này được, chuyện kia giải quyết, chuyện nọ qua được.

Chị kể điều khác.

"Tôi được rất nhiều ơn Cha Diệp. Nhưng điều tôi muốn chia sẻ không phải là những ơn đó — mà là điều tôi học được trong quá trình nhận những ơn đó."

Điều chị học được là thế này: cầu nguyện không có kết quả không phải vì Cha không nghe. Mà là vì mình chưa đặt hết niềm tin.

Chị biết điều này vì chị đã từng cầu theo kiểu giữ lại 1 phần cho sự nghi ngờ — vừa cầu vừa tự hỏi "Cha có nghe không, có giúp không." Và những lần đó, chuyện không dịch chuyển.

Rồi có những lần chị quyết định cầu mà không giữ lại gì — đặt hết vào tay Cha, không lo, không nghi ngờ, không tự hỏi. Và những lần đó, mọi thứ đổi khác.

"Cha không đòi mình cầu nguyện hay. Cha đòi mình cầu nguyện thật. Và thật nghĩa là tin hoàn toàn — không phần nào còn lại cho sự nghi ngờ."