Đọc báo thấy chuyện lạ — rồi chính mình cũng có chuyện để kể
Ông Trần Hữu biết Cha Trương Bửu Diệp qua tờ báo.
Không phải tìm kiếm có chủ đích — chỉ đọc báo như bình thường, rồi thấy một bà kể chuyện lạ kỳ: xin Cha điều gì đó và được. Ông đọc, dừng lại, đọc lại. Chuyện nghe kỳ quá, nhưng cái cách người ta kể — không phải kiểu khoa trương, mà là kiểu người đang kể thật — làm ông không bỏ qua được.
Ông bắt đầu tìm hiểu thêm. Rồi tin.
Rồi chính ông gặp chuyện cần cầu Cha. Ông cầu — và ông được.
Sau đó ông không ngồi im. Ông kể lại cho người khác nghe — không phải vì ai yêu cầu, mà vì ông hiểu rằng mình cần làm điều đó.
"Chia sẻ ơn lành để tăng niềm tin cho người khác," ông nói. "Mình được thì mình phải kể. Vì có thể người đang nghe cũng đang cần — và câu chuyện của mình là thứ họ cần nghe hôm nay."
Ông không kể để gây ấn tượng. Ông kể vì ông từng là người đọc báo, tò mò, và câu chuyện của người khác đã dẫn ông đến Cha. Bây giờ đến lượt ông trả lại điều đó.
Bài viết Nhật Ký Chứng Nhân

