Đọc báo thấy hình Cha ở tiệm phở — và vào phòng cầu nguyện tâm hồn thanh thản
Bà hay đọc báo — và trên báo, thường thấy người ta đăng lời cảm tạ Cha Trương Bửu Diệp.
Đọc nhiều đến mức bà bắt đầu để ý. Rồi từ năm 2007, bà thấy trong tiệm phở có người đặt hình Cha. Không phải một tiệm — nhiều chỗ bà đi qua đều thấy hình Cha.
Cái thấy lặp đi lặp lại đó, qua báo qua hình ảnh trong cuộc sống hàng ngày, từ từ xây dựng trong bà niềm tin — không phải tin vì ai ép, mà tin vì thấy quá nhiều người thật, nhiều chỗ thật, đặt hình Cha và tin Cha.
Bà đến văn phòng Cha lần đầu — cầu nguyện và ngồi trong phòng cầu nguyện của Cha.
Điều bà cảm nhận ra về không phải ơn vật chất cụ thể. Là tâm hồn thanh thản — cái nhẹ nhõm của người đã đặt xuống thứ gì đó nặng đang mang.
"Vào phòng Cha, tâm hồn tôi thanh thản," bà nói — và với người đã tích lũy niềm tin qua báo và hình ảnh từ 2007, câu đó là điểm đến cuối cùng của hành trình tin từng bước đó.
Bài viết Nhật Ký Chứng Nhân

