Đọc sách về ơn Cha Diệp — rồi dám tin mình cũng được
Đăng ngày: 16/10/2024 02:31
Bà đọc 1 cuốn sách kể nhiều ơn lành của Cha Diệp. Đọc xong, bà nghĩ: những người đó được thì mình cũng có thể được. Bà không dám xin điều cao sang — chỉ xin điều đủ dùng.
Bà đọc 1 cuốn sách — tập hợp nhiều câu chuyện của nhiều người được ơn Cha Trương Bửu Diệp.
Đọc xong, bà ngồi lại với câu hỏi: những người đó có gì đặc biệt hơn mình không? Họ xin được — thì mình cũng có thể xin được chứ?
Bà đến văn phòng Cha. Không phải với danh sách dài, không phải với những điều lớn lao. Bà chỉ xin điều bà cần — điều bình thường, đủ dùng, không cao sang.
Bà xin và được.
Không phải vì bà xin ít mà được dễ — mà vì bà đến với cái niềm tin đơn giản của người đã đọc và quyết định: nếu người ta được, mình cũng tin Cha nghe mình.
"Tôi không dám xin Cha điều gì cao sang," bà nói — và câu đó không phải khiêm tốn giả tạo. Bà thật sự không xin điều cao sang. Và Cha cho bà điều bà xin — đủ dùng, đúng lúc, không thêm không bớt.
Bài viết Nhật Ký Chứng Nhân

