Đôi chân đau đến mức bà không dám nghĩ xa hơn
Đôi chân của bà Vương Tuyết bắt đầu đau.
Không đau 1 chỗ cố định — mà là đau khắp, đau theo kiểu mà người bệnh mô tả bằng từ "hành". Nhiều khi đau đến mức bà không đi được bình thường, phải chậm lại từng bước, từng bước một.
Điều đáng sợ hơn cơn đau là điều bà bắt đầu nghĩ: không biết đôi chân này còn chịu được bao lâu. Không phải nghĩ bi quan — mà là loại câu hỏi thực tế mà người bệnh mãn tính tự hỏi mình sau nhiều tháng không thấy cải thiện.
Ông Nguyễn Tuấn đưa vợ đến cầu Cha Trương Bửu Diệp. Cả hai cùng xin — không chỉ xin hết đau, mà xin Cha cho bà có đủ sức để tiếp tục cuộc sống bình thường.
Bà bắt đầu cải thiện. Từng bước, từng tuần.
"Chúng tôi có niềm tin mạnh mẽ về Cha," ông Nguyễn Tuấn nói. "Không phải vì nghe người khác nói. Mà vì chúng tôi thấy bằng chính cuộc sống của mình — đôi chân của vợ tôi là bằng chứng."
Bài viết Nhật Ký Chứng Nhân

