Đứng lên phải vịn, ngồi xuống phải vịn — và đêm thì không ngủ được
Tháng đó, chân phải của bà Hương Trần đau dữ dội.
Không phải kiểu đau âm ỉ chịu được — mà là đau đến mức mọi cử động bình thường nhất đều trở thành thử thách. Đứng lên phải vịn. Ngồi xuống cũng phải vịn. Đi lại cần cẩn thận từng bước.
"Ban ngày tôi còn cố chịu được vì còn có việc để làm, còn có người xung quanh. Nhưng đêm thì không chịu được nữa. Nằm mà chân cứ đau, không ngủ được."
Bà Jeanne Trần — người thân của bà Hương — đưa bà đến gặp Cha Trương Bửu Diệp. Cả hai cầu nguyện cùng nhau.
Không phải 1 buổi cầu nguyện hoành tráng. Chỉ là 2 người ngồi đó, nói thật hoàn cảnh, và xin Cha giúp.
Cái chân bắt đầu bớt đau. Từng ngày một, nhẹ dần. Đến khi bà đứng dậy không cần vịn nữa — bà biết điều gì đó đã thay đổi.
Bà Jeanne kể lại câu chuyện của bà Hương với một câu tóm gọn: "Cầu nguyện thành khẩn từ tâm — Cha sẽ giúp. Không cần kiểu cách. Không cần biết kinh. Chỉ cần thật."
Bài viết Nhật Ký Chứng Nhân

