Được ơn từ 11 năm trước — anh Mỹ cứ đi về không cưới
11 năm trước — khi chị còn ở Việt Nam.
Chị quen một anh người nước ngoài. Anh cứ đi đi về về — đến rồi đi, về rồi đi, liên tục như vậy. Không có lời hứa hẹn rõ ràng, không biết mối quan hệ đó sẽ đi đến đâu.
Chị cầu Cha Trương Bửu Diệp — không cầu cho anh cưới mình, mà cầu Cha cho điều tốt nhất xảy ra: nếu mối quan hệ đó tốt cho chị thì cho nó tiến triển, nếu không thì cho chị biết để bước tiếp.
Cha cho chị thấy điều tốt nhất — không theo cách chị nghĩ ban đầu, nhưng theo cách mà nhìn lại chị thấy là đúng.
11 năm sau, chị đứng đây — cuộc sống ổn định, bình an — và kể về điều Cha đã làm cho chị từ ngày đó.
"Tôi cảm giác Cha như 1 vị thánh sống," chị nói — câu đó đến từ người đã sống với Cha 11 năm và thấy Cha không chỉ giải quyết chuyện cụ thể, mà còn hướng dẫn đường đi của cuộc đời.
Bài viết Nhật Ký Chứng Nhân

