Góa phụ nuôi 3 con trai — và Cha là người chồng bà không có
Chồng mất sớm. Bà một mình — 3 đứa con trai, không có ai chia sẻ gánh nặng.
Bà nuôi 3 đứa lớn lên bằng cách mà những người làm cha làm mẹ một mình biết rõ: không có lúc nào ngừng lo, không có ngày nào được nghỉ, và mỗi quyết định lớn của con đều phải gánh một mình.
Khi đứa con xin vào trường dược — 1 ngôi trường không dễ được nhận — bà không có tiền để lo lót, không có quan hệ để nhờ vả. Bà chỉ có một thứ: niềm tin vào Cha Trương Bửu Diệp.
Bà cầu Cha ngày đêm — ở nhà, trên xe, ở đâu cũng cầu. Không phải vì không có gì khác để làm, mà vì bà tin Cha là người có thể làm điều mà bà không thể.
Con được nhận.
"Cha Diệp như cha đẻ của tôi," bà nói — câu đó không phải cảm xúc nhất thời. Đó là kết luận của người đã sống nhiều năm không có người đàn ông trong nhà và thấy Cha lấp đầy khoảng trống đó theo cách bà không ngờ.
Bài viết Nhật Ký Chứng Nhân

