2 năm nhìn con bệnh — có lúc bà không còn biết cầu lời gì
2 năm — 2016 và 2017 — con trai bà Nguyễn Thanh Thủy bệnh.
Không phải 1 lần rồi thôi. Mà liên tục — hết đợt này đến đợt khác, hết bệnh này đến bệnh kia. Loại bệnh dài hơi mà cha mẹ nhìn vào không thể không sợ, không thể không hỏi: không biết bao giờ con mới khỏe hẳn được.
Bà cầu nguyện. Mỗi ngày. Nhưng có những lúc — bà thật sự tuyệt vọng đến mức không còn biết mình đang xin điều gì nữa. Lời cầu nguyện cạn kiệt, không còn ra chữ nào được nữa. Bà chỉ ngồi trước ảnh Cha Diệp và khóc.
"Đôi lúc tôi không biết phải nói gì với Cha nữa. Tôi chỉ khóc. Và tôi trông cậy vào lòng thương xót của Cha — không có gì khác."
Rồi con bà qua được giai đoạn đó. Từng chút, từng chút một.
Bà nhìn lại 2 năm đó và thấy điều kỳ lạ: những lúc bà tuyệt vọng nhất, không còn biết cầu lời gì — đó lại là lúc bà cảm thấy Cha gần nhất. Như thể khi lời hết, chỉ còn lòng — và lòng mới là thứ Cha chờ từ đầu.
Bài viết Nhật Ký Chứng Nhân

