Khi cánh cửa hãng đóng lại, Cha mở ra 1 con đường khác
Sang Mỹ được 6 tháng.
Chị Hoàng Phạm xin vào hãng làm — 2 chỗ, 2 lần xin, không được cả hai. Không phải vì người ta từ chối bừa. Chỉ là chị chưa có đủ: tiếng Anh chưa vững, không có bằng nghề, không có kinh nghiệm làm việc ở đây. Những thứ cần thời gian — mà thời gian thì chị không có nhiều.
Chị cần làm gì đó ngay. Không thể chờ.
Em gái chị đang làm nail, rủ chị đi cùng. Chị do dự — đây không phải thứ chị từng nghĩ đến. Nhưng lúc đó không có lựa chọn nào khác thực tế hơn.
Trước khi bắt đầu, chị đến cầu Cha Trương Bửu Diệp. Không xin Cha cho mình có hãng để vào nữa — chỉ xin Cha giúp chị bước vào con đường này với lòng bình an và làm được việc.
Chị bắt đầu làm nail cùng em gái. Rồi học thêm, tích lũy thêm. Rồi tự đứng được trên đôi chân mình.
"Lúc đầu tôi không muốn. Nhưng nhìn lại, đây là con đường Cha chọn cho tôi — và nó cho tôi một cuộc sống mới mà tôi không tưởng tượng được khi mới sang."
Bài viết Nhật Ký Chứng Nhân

