Khi Cha không còn ở phía bên kia đại dương

Đăng ngày: 09/05/2024 20:25
Gia đình ông bà Trần Đức đã từng muốn đến tạ ơn Cha nhưng không thể — Tắc Sậy quá xa. Rồi Cha "sang" Hoa Kỳ. Và điều đầu tiên gia đình ông làm là đến gặp Ngài để nói điều chờ đợi bấy lâu.

Có những lời cảm ơn người ta giữ lâu hơn bình thường — không phải vì không muốn nói, mà vì chưa có cơ hội nói.

Gia đình ông bà Trần Đức đã được Cha Trương Bửu Diệp giúp đỡ — điều đó xảy ra từ trước. Họ muốn đến tạ ơn Cha, muốn đứng trước mặt Ngài và nói điều họ đang giữ trong lòng. Nhưng Tắc Sậy, Cà Mau ở tận cùng bản đồ Việt Nam — và họ đang sống ở Hoa Kỳ.

Rồi họ biết Cha đã sang Hoa Kỳ — có văn phòng, có nơi để đến.

Cả gia đình đến cùng nhau. Lần đầu tiên. Để nói điều đã giữ từ lâu.

"Cha đã sang Hoa Kỳ, gia đình tôi dễ dàng đến để tạ ơn Cha rồi," ông Trần Đức nói. Câu đó đơn giản nhưng chứa đựng nhiều thứ — sự nhẹ nhõm, sự biết ơn, và cả cái niềm vui khi một điều đã chờ quá lâu cuối cùng thành hiện thực.

Họ đến, họ cầu nguyện, họ kể những điều đã được. Và ra về, họ không còn mang theo cái cảm giác còn thiếu điều gì chưa nói.