Khi không có ai để khóc cùng

Đăng ngày: 09/03/2024 05:51
Nhiều chuyện buồn dồn lại. Không có ai để kể. Chỉ biết chạy đến tượng Đức Mẹ và khóc một mình — rồi nghe nói về Cha Diệp lần đầu.

Ngày trước khi chưa biết Cha, bà Ngọc Lê có nhiều chuyện buồn lắm.

Không phải một chuyện lớn — mà là nhiều thứ nhỏ chồng chất lên nhau, cái này chưa xong thì cái khác lại đến. Kiểu buồn mà mình không biết giải thích với ai, vì giải thích ra cũng không đủ nặng để người nghe hiểu tại sao mình buồn đến vậy.

"Tôi khóc mà không biết kể với ai. Lúc đó tôi chỉ biết chạy tới tượng Đức Mẹ ở gần nhà và đứng đó."

Đứng đó, không nói gì, chỉ khóc. Đôi khi cũng không biết mình đang cầu nguyện hay chỉ đang cần 1 chỗ để không phải giả vờ mình ổn.

Rồi bà nghe nói về Cha Trương Bửu Diệp.

Bà đến. Và lần đầu tiên kể chuyện với Cha, bà không xin điều gì cụ thể — chỉ kể. Kể hết những gì đang nặng trong lòng, như kể cho người thật sự muốn nghe.

Sau đó mọi thứ không thay đổi ngay lập tức. Nhưng bà thay đổi. Cái cảm giác một mình gánh hết — nó nhẹ đi. Không phải vì hoàn cảnh đổi, mà vì bà không còn cảm thấy một mình nữa.

"Từ đó, Cha ở bên tôi lúc nào cũng có."