Không biết tiếng Anh, không đi làm — xin Cha cho trí nhớ để thi quốc tịch
Bà không biết tiếng Anh — không phải không cố học, mà là học hành hạn chế từ nhỏ và ngôn ngữ không phải điểm mạnh của bà.
Bà cũng không đi ra ngoài làm việc — chỉ ở nhà trông cháu, lo việc nhà. Cuộc sống ổn định theo kiểu đó, không đòi hỏi tiếng Anh nhiều.
Từ năm 2013, bà bắt đầu học để thi quốc tịch. Không phải học dễ — tiếng Anh không phải ngôn ngữ mẹ đẻ, trí nhớ không còn trẻ như ngày xưa.
Bà đến văn phòng Cha Trương Bửu Diệp để cầu xin Cha. Không xin điều gì lớn lao — chỉ xin Cha cho bà trí nhớ tốt hơn trong thời gian học và thi.
Bà thi đậu.
"Cha đã ban cho tôi trí nhớ," bà nói — và câu đó giản dị đến mức người ta dễ bỏ qua. Nhưng với người không biết tiếng Anh và chỉ ở nhà trông cháu, đậu kỳ thi quốc tịch là điều không nhỏ — và bà biết ai đã giúp bà làm được điều đó.
Bài viết Nhật Ký Chứng Nhân

