Lớn lên trong đạo nhưng chưa từng thật sự tin — cho đến hôm đó
Gia đình tôi có đạo từ đời ông bà. Tôi lớn lên trong nhà thờ, học giáo lý từ nhỏ, thuộc kinh như thuộc bảng cửu chương. Đạo với tôi hồi đó là thứ có sẵn trong nhà, như cái bàn thờ treo trên tường — luôn ở đó, nhưng không ai thật sự để ý đến nó hằng ngày.
Lớn lên, tôi vẫn giữ đạo — nhưng kiểu giữ cho có. Đi lễ Chúa nhật vì thói quen, cầu nguyện theo công thức. Chưa bao giờ tôi thật sự cần đến Cha, chưa bao giờ tôi cầu nguyện mà trong bụng thật sự tin có người nghe.
Rồi bệnh đến.
Sức khỏe tôi suy yếu theo cách mà tôi không ngờ tới. Không phải tai nạn, không phải chẩn đoán đột ngột — mà là từ từ, từng ngày một, cơ thể cứ bớt đi một chút. Bác sĩ theo dõi, thuốc uống đều đặn, nhưng tiến triển chậm và không ai hứa hẹn gì chắc chắn.
Lần đầu tiên trong đời tôi cầu nguyện thật sự — không phải đọc kinh, mà là nói chuyện — là lần tôi quỳ xuống trước ảnh Cha Trương Bửu Diệp và nói: "Con không biết cầu nguyện đúng kiểu. Con chỉ biết là con cần Cha."
Sức khỏe cải thiện. Từng bước nhỏ, nhưng cải thiện thật.
Điều tôi nhận ra không chỉ là ơn chữa lành về thể xác. Mà là sau bao nhiêu năm sống với đạo như một thói quen, tôi mới bắt đầu thật sự có đức tin. Cha cho tôi hai thứ cùng một lúc — sức khỏe, và niềm tin.
Bài viết Nhật Ký Chứng Nhân

