Mẹ tôi đột quỵ ở quê nhà, tôi ngồi cầu nguyện bên này
"Khoảng cách không ngăn được lời cầu nguyện."
Chị Thi Nguyễn nói câu đó và tôi thấy đó không chỉ là niềm tin — mà là điều chị đã tự mình kiểm chứng.
Mẹ chị bị tiểu đường đã nhiều năm. Rồi bà bị đột quỵ — ở quê nhà, trong khi chị ở tận bên này. Bác sĩ nói thẳng với gia đình: 80% khả năng bà sẽ bị liệt nửa người.
"Tôi không về kịp ngay. Tôi chỉ biết ngồi đây mà cầu Cha Diệp. Lúc đó tôi giận lắm, tôi trách Cha: 'Tại sao lại để mẹ con như vậy? Con cầu Cha bao nhiêu lần rồi, sao Cha không giúp?'"
Chị kể rằng chị đã trách Cha thật sự — không phải nói cho có, mà là nói trong đau, trong sợ, trong tức tưởi của người con không làm được gì cho mẹ từ xa.
"Nhưng sau đó tôi vẫn tiếp tục cầu. Vì tôi không biết làm gì khác."
Mẹ chị hồi phục tốt hơn con số 80% mà bác sĩ đưa ra.
"Tôi đã trách Cha. Tôi nói điều đó không phải để khoe tôi dám nói thẳng — mà để nói rằng: dù tôi trách, Cha vẫn không bỏ tôi. Cha vẫn ở đó."
Bài viết Nhật Ký Chứng Nhân

