Mỗi lần có chuyện gì, chị đều chạy về 1 chỗ

Đăng ngày: 08/06/2024 20:32
Hoàng Thị Mai Trâm không kể một ơn cụ thể. Chị kể về thói quen — cái thói quen mà chị đã xây dựng qua nhiều năm và không bao giờ muốn bỏ. Và tại sao mỗi lần gặp Cha, chị hay khóc mà không hiểu tại sao.

Mỗi lần có chuyện gì xảy ra trong cuộc sống — chị Hoàng Thị Mai Trâm cầu xin Cha Trương Bửu Diệp.

Không chỉ chuyện lớn. Cả những chuyện nhỏ — cái lo lắng buổi sáng, cái không chắc chắn về quyết định nào đó, cái mệt mỏi vô cớ không giải thích được. Cha là nơi chị chạy về đầu tiên, không phải cuối cùng.

Chị hay đến văn phòng để gặp Cha. Mỗi lần đến — chị thường khóc.

Không phải vì có chuyện buồn. Cũng không phải vì quá xúc động theo kiểu ép buộc. Chị không hoàn toàn giải thích được tại sao — chỉ biết là cứ đứng trước mặt Cha, cái gì đó trong lòng tự nhiên vỡ ra.

"Gặp được Cha tôi mừng phát khóc," chị nói. Câu đó chứa đựng nhiều năm quen biết Cha, nhiều lần được giúp, và cái tình cảm mà chị không biết diễn đạt bằng cách nào khác ngoài nước mắt.

Có những mối quan hệ không cần giải thích nhiều. Chỉ cần sống trong đó đủ lâu — và người khác nhìn vào sẽ hiểu.