Năm 1981 chồng vượt biên rồi mất tích — một mình bà nuôi 2 con nhỏ
Năm 1981 — chồng bà vượt biên.
Rồi mất tích. Không có tin. Không có gì. Chỉ là 1 ngày chồng đi và không trở về, không có thư, không có người báo, không có gì để bà biết điều gì đã xảy ra.
Bà ở lại với 2 đứa con còn nhỏ. Một mình.
Bà là người ngoại đạo — nhưng bà có đức tin. Tin theo cách riêng của mình, tin vào điều tốt lành dù không gọi tên được rõ ràng.
Khi đến với Cha Trương Bửu Diệp, bà tâm sự — không phải xin điều vật chất. Bà tâm sự rằng bà rất cô đơn, rằng một mình nuôi 2 con mà không biết chồng còn sống hay không là thứ nặng không ai gánh giúp được.
Cha nghe. Và trong những năm nuôi con sau đó, bà nhận ra rằng Cha không chỉ nghe — Cha ở đó, giúp bà qua từng giai đoạn mà một mình bà không gánh nổi.
"Cha đã giúp tôi nuôi dạy con cái nên người," bà nói — và từ "nên người" đó chứa cả hành trình từ 1981, từ cái tin chồng mất tích, đến ngày bà đứng đây kể câu chuyện này.
Bài viết Nhật Ký Chứng Nhân

