Năm 2012, cả khu mất nhà — và đó là lần đầu chị tìm đến Cha
Năm 2012.
Ai sống ở Mỹ giai đoạn đó đều nhớ — kinh tế xuống trầm trọng, nhà cửa mất giá, bankruptcy xảy ra khắp nơi. Hàng xóm mất nhà. Người quen thất nghiệp. Cả khu phố như đang thở bằng một lá phổi.
Chị Nguyễn Thị Kim Oanh đang hưởng trợ cấp thất nghiệp. Không phải vì không muốn làm — mà vì không có việc để làm. Và đúng lúc đó, chị có một việc cần tiền gấp, loại việc không thể trì hoãn.
1 người quen kể cho chị nghe về Cha Trương Bửu Diệp.
Chị đến. Không phải với niềm tin mạnh mẽ — mà với sự tuyệt vọng chín muồi. Đôi khi người ta đến với Cha không phải vì đức tin, mà vì đã hết cách. Và chị nghĩ: thử xem sao.
Chuyện giải quyết được.
"Trước đó tôi biết Cha Diệp nhưng chưa bao giờ thật sự tin. Sau lần đó, tôi tin hoàn toàn. Không phải vì ai thuyết phục tôi — mà vì tôi tự thấy."
Chị Kim Oanh nói câu đó với giọng của người đã đi qua điều gì đó lớn và không cần phải chứng minh thêm gì nữa.
Bài viết Nhật Ký Chứng Nhân

