5 năm đau đầu mà bác sĩ bảo không thấy gì
5 năm.
Không phải đau thỉnh thoảng — mà là đau mãn tính, dai dẳng, cứ theo người từ sáng đến tối. Đi khám, bác sĩ cho chụp, cho soi, làm đủ loại kiểm tra — kết quả trả về: không thấy gì bất thường.
"Không thấy gì bất thường mà mình đau thì... thấy cũng khó chịu lắm. Người ta nghĩ mình giả vờ hay sao."
Người kể tự chẩn đoán cho mình: có lẽ có cục máu đông ở đâu đó bác sĩ chưa tìm ra. Cái suy nghĩ đó không làm bệnh nhẹ hơn — mà còn thêm lo âu trên cái đau sẵn có.
Trong 1 lần đến cầu Cha Trương Bửu Diệp, không xin gì đặc biệt, chỉ nói thật hoàn cảnh: "Con đau đầu mấy năm rồi, không tìm ra nguyên nhân, con mệt lắm rồi. Xin Cha dẫn đường cho con."
Sau đó, qua một chuỗi tình cờ — gặp đúng người, nghe đúng lời khuyên, được giới thiệu đến đúng chỗ — bệnh dần tìm ra được hướng điều trị. Không phải ngay lập tức, nhưng từng bước từng bước.
"Tôi nghĩ Cha không chữa bệnh kiểu phép lạ bùng phát. Cha dẫn mình đi đúng đường — gặp đúng người, đúng lúc, đúng chỗ. Rồi từ đó mọi thứ mới diễn ra. Đó là cách Cha làm việc với tôi."
Bài viết Nhật Ký Chứng Nhân

