5 tháng đầu ở xứ người và tấm bằng nail đầu tiên
Sang được 5 tháng.
Chị Huỳnh Thị Cẩm Thương kể lại thời gian đó — 5 tháng nghe có vẻ ngắn, nhưng với người mới đến xứ lạ, 5 tháng là dài lắm. Chưa quen đường, chưa rành tiếng, chưa có bạn bè thật sự. Học nghề nail để có công ăn việc làm — không phải vì đam mê, mà vì đó là con đường thực tế nhất trước mắt.
Trên đường đi học mỗi ngày, chị thường đi ngang qua một văn phòng có ảnh Cha Trương Bửu Diệp. Chị biết Cha từ hồi còn ở quê nhà — nhưng ở đây, xa nhà, xa chỗ quen thuộc, nhìn thấy ảnh Cha lại thấy gần hơn một chút.
Trước kỳ thi lấy bằng, chị ghé vào cầu. Không xin Cha làm phép lạ gì lớn lao — chỉ xin Cha cho bình tĩnh, cho đầu óc tỉnh táo, cho tay không run trong ngày thi.
Chị thi tốt. Đậu.
"Với người khác thì thi bằng nail là chuyện nhỏ. Nhưng với tôi hồi đó, đó là tất cả. Là bước đầu tiên để tôi có thể đứng vững ở đây. Và tôi biết Cha đã đi cùng tôi bước đó."
Bài viết Nhật Ký Chứng Nhân

