Ngài đã cứu cháu tôi — người tôi thương nhất
Bà thương đứa cháu lắm dù chỉ là cháu gọi bằng dì. Cháu bị suyễn nặng, đã cấp cứu 2 lần. Buổi chiều hôm đó cháu thở không được, ôm ngực đập. Bà chở đi cấp cứu — bác sĩ nói chậm 10 phút nữa là không qua khỏi.
Đêm đó cháu lại lên cơn, vào phòng cấp cứu đặc biệt nằm 5-6 tuần, như người đã chết. Bà về cầu xin vị linh mục nhân lành: "Cha ơi, xin giúp cháu nó. Nếu nó qua khỏi xin Cha cho con biết."
Bà xin quẻ — Ngài úp keo, nói không được. Bà khóc quá lại xin tiếp: "Con trăm lạy Cha, ngàn lạy Cha, xin Cha cứu nó. Con hứa sẽ lên làm chứng cho Cha."
Và cháu bà đã qua khỏi. Bà giữ đúng lời hứa — đến tạ ơn và làm nhân chứng. Bà luôn dặn: mỗi khi gặp nguy khốn cứ xin Ngài, nhưng phải tin mãnh liệt.
Từ quẻ xin không được đến cháu sống lại — bà đã không bỏ cuộc mà xin tiếp bằng nước mắt. Đức tin mãnh liệt nhất là khi ta xin lần nữa sau khi đã bị từ chối.
Bài viết Nhật Ký Chứng Nhân

