Người hoa không biết nhiều tiếng việt — nhưng khấn gì cũng được
Em gái bà bị bệnh tim, nửa đêm bỗng ho dữ dội, mệt lả. Bà ngồi trước hình vị linh mục nhân lành, vái và nói: "Cha ơi cứu em con." Một hồi sau em bà hết mệt.
Hồi còn ở bang lạnh, em bà muốn chuyển đến nơi ấm hơn nhưng con không chịu. Bà đưa cho em tấm hình Ngài, kêu cầu nguyện rồi để hình trên đầu giường. Hơn tháng sau, đứa con tự nhiên nói: "Mami, bán nhà đi rồi qua chỗ ấm sống." Mấy nhà gần đó rao mấy năm không bán được, vậy mà em bà rao 2 tháng là bán được nhà.
Đến nơi mới, con gái em bà bị thất nghiệp. Em lại cầu xin Ngài cho cháu được nhận dạy học chính thức. Hơn tháng sau, 3-4 nơi gửi thư gọi cháu đi dạy. Từ đó em bà tin lắm, trên xe dán tới 2 tấm hình Ngài.
Còn bà, đau bệnh đủ thứ, đau chỗ nào kêu Ngài chỗ đó. Bà chỉ ở nhà, cầm hình Ngài mà nói: "Cha ơi, độ cho con mau hết bệnh." Bà là người Hoa, không biết nói tiếng Việt nhiều, nhưng Ngài vẫn nghe.
"Không biết lái xe, chứ biết thì ngày nào tôi cũng tới thăm Ngài," bà cười hiền hậu. Ngôn ngữ không phải rào cản khi lòng tin là thứ không cần phiên dịch.
Bài viết Nhật Ký Chứng Nhân

