Người khuyết tật mới sang xứ người — xin gì cũng bị từ chối
Gia đình anh mới sang xứ người, chân ướt chân ráo. Là người khuyết tật, anh cảm thấy mình vô ích khi không thể tự lo cho bản thân. Đi xin xe lăn thì bị từ chối vì họ bảo trường hợp anh sẽ chẳng được gì ngoài bảo hiểm sức khỏe. Liên lạc tổ chức từ thiện, xin trợ cấp lương thực — chỗ nào cũng lắc đầu.
1 ngày, sau khi bị sở an sinh xã hội từ chối lần nữa, anh thất vọng đến tận cùng. Người em thấy vậy nói: "Thôi, họ không cho thì mình lên xin Cha Diệp. Em sẽ đưa anh đi!" Câu nói ấy nhóm lên ngọn lửa đức tin vốn tưởng đã tắt lịm trong lòng anh.
Đến văn phòng, anh khấn: "Con xin Ngài lay chuyển nhân viên sao cho họ cấp cho con 1 chiếc xe điện, chứ không có xe con chẳng biết đi đâu." 1 tuần sau, anh nhận được thư thông báo sẽ được cấp xe. 3 ngày sau nữa, người của hãng bảo hiểm đến tận nhà đo tay đo chân. Bác sĩ gia đình còn nói rằng nhiều trường hợp như anh đều bị từ chối, vậy mà anh lại được.
Có xe, anh như người khác — tự đi chợ, đưa con đi học. Nhưng niềm vui lớn hơn còn đến từ cô em dâu. Vợ chồng người em lập gia đình 7 năm chưa có con, bác sĩ nói vô sinh hoàn toàn. Anh cầu nguyện cho em và xin 1 chai nước thánh mang về. Không lâu sau, cô em báo tin vui — anh là người đầu tiên được biết.
"Với Chúa, mọi việc đều có thể qua lời cầu bầu của vị mục tử," anh chia sẻ. Từ người tàn tật bị xã hội từ chối, anh đã tìm lại được niềm tin và giá trị sống, nhờ một lời khấn nguyện chân thành.
Bài viết Nhật Ký Chứng Nhân

