Nhiều ơn đến mức tôi phải mua tập ghi lại
"Sợ quên nên tôi ghi vô giấy hết."
Câu đó nghe qua tưởng đùa, nhưng người kể nói hoàn toàn nghiêm túc. Từ khi biết đến Cha Trương Bửu Diệp, những ơn lành đến nhiều đến mức ông phải dùng bút ghi ra — sợ rằng nếu không ghi, rồi theo thời gian sẽ quên mất, mà quên đi là phụ ơn.
Ơn lành đầu tiên trong danh sách của ông? 1 cái mụn.
Nghe có vẻ nhỏ nhặt. Nhưng ông giải thích: "Không phải mụn thường. Nó sưng to, đau, tôi đắp thuốc mấy ngày không xẹp. Lo lắm vì biết loại này có thể phải rạch. Tôi cầu Cha, hôm sau dậy thì nó bắt đầu xẹp."
Ông nói tiếp: "Có người nghe vậy bảo: 'Cái đó tự nhiên nó khỏi thôi, không cần cầu Cha.' Được, tôi chấp nhận người ta nghĩ vậy. Nhưng tôi đã đắp thuốc mấy ngày trước rồi không xẹp — sau khi cầu Cha thì xẹp. Trùng hợp hay không, tôi không tranh luận."
Sau cái mụn là những ơn lớn hơn — chuyện công việc, chuyện gia đình, chuyện sức khỏe. Cuốn tập của ông dày dần theo năm tháng.
"Tôi xuống đây làm nhân chứng không phải vì ai bảo. Tôi tự thấy mình nợ Cha — mà nợ Cha thì phải trả bằng cách nói ra cho người khác biết."
Bài viết Nhật Ký Chứng Nhân

