Nước trong phổi và niềm tin mãnh liệt

Đăng ngày: 06/03/2024 05:51
Năm 2017, bác sĩ thông báo có nước trong phổi. Bà biết Cha Diệp đã lâu nhưng chưa bao giờ thật sự đặt niềm tin. Đây là lần đầu tiên bà cầu nguyện bằng tất cả.

Bà Thanh Trần nói: "Tôi biết Cha Diệp từ lâu lắm rồi. Nhưng trước đây tôi không để trong lòng nhiều."

Đó là cái kiểu biết mà không thật sự tin — biết tên, biết câu chuyện, nhưng Cha vẫn là nhân vật ở đâu đó xa xa, chưa liên quan đến cuộc sống hằng ngày của mình.

Cho đến năm 2017.

Bác sĩ thông báo bà có nước trong phổi. Nghe xong bà lặng im — cái kiểu lặng im khi đầu óc cần vài giây để hiểu rằng điều này đang xảy ra với chính mình, không phải với người khác.

Lần này bà đến với Cha Diệp không phải vì không còn ai để nhờ. Bà đến vì bà quyết định tin — tin thật sự, không phải tin nửa vời nữa. Bà và gia đình cầu nguyện bằng tất cả niềm tin họ có thể gom lại.

"Chúng tôi không cầu nguyện kiểu đọc cho xong rồi thôi. Chúng tôi cầu với tất cả những gì mình có — từng người trong gia đình, từng ngày."

Tình trạng cải thiện. Nước trong phổi giảm, sức khỏe hồi phục dần.

Bà nói điều bà học được không chỉ là ơn chữa lành — mà là bà hiểu ra: niềm tin không phải thứ mình giữ trong đầu. Nó phải đi vào trong tim, và phải được thể hiện ra bằng cách mình cầu nguyện.