Ôm hình Cha vào khóc — và 2 ngày sau tiệm bán được
Bà Nguyễn Suy làm chủ tiệm nails.
Một mình gánh tiệm, không có người giúp — ngày nào cũng như ngày nào, mệt mỏi tích lũy theo từng tháng. Bà muốn bán tiệm đã lâu. Nhưng tìm mãi không có người mua phù hợp, hoặc có người hỏi thì giá không đúng, hoặc gặp người rồi thì chuyện lại không thành.
Một hôm, sau 1 ngày dài, bà ôm hình Cha Trương Bửu Diệp vào khóc.
Không phải cầu nguyện theo kiểu bài bản. Chỉ là ngồi đó, ôm hình Cha, khóc, và nói thật những gì đang trong lòng: mệt lắm rồi, xin Cha giúp con.
2 ngày sau, có người đến tiệm hỏi mua.
Lần này chuyện thành.
"Cha thưởng cho tôi trong chuyến đi lần này," bà nói — "chuyến đi" là lần bà đến văn phòng Cha để tạ ơn, vì bà cảm thấy ơn Cha đã cho bà không chỉ là người mua tiệm, mà là cái nhẹ nhõm trong lòng bà đã không có từ lâu.
Bài viết Nhật Ký Chứng Nhân

