Sang đây vì tình, ở lại nhờ Cha
Năm 2010, tôi sang đây theo diện du lịch.
Không có kế hoạch gì lớn lao — chỉ sang thăm, rồi về. Nhưng ở đây tôi gặp người thương, rồi kết hôn, rồi cuộc đời rẽ sang hướng khác hoàn toàn so với những gì tôi từng dự định.
Nhưng giấy tờ di trú là chuyện khác.
Quá trình hợp lệ hóa tình trạng cư trú kéo dài, phức tạp, và đầy những lần hồi hộp chờ đợi. Mỗi đợt nộp hồ sơ là 1 lần lo, mỗi lần chờ phản hồi là 1 lần căng thẳng. Có những giai đoạn tôi không biết chuyện gì sẽ xảy ra — liệu mình có thể ở lại hay phải ra đi.
Tôi đến với Cha Trương Bửu Diệp trong hoàn cảnh đó. Không xin điều chắc chắn, không khấn hứa điều gì to tát — tôi chỉ thưa với Cha rằng tôi đã có gia đình ở đây, tôi muốn ở lại, và tôi tin nếu đẹp lòng Chúa, Cha sẽ giúp được.
Từng bước một, hồ sơ qua. Từng giai đoạn một, mọi thứ giải quyết được.
"Tôi không biết nếu không có Cha thì chuyện có diễn ra như vậy không. Nhưng tôi biết chắc một điều: trong suốt quá trình đó, mỗi lần tôi sợ nhất là lúc tôi cầu Cha nhiều nhất — và mỗi lần cầu xong, tôi bớt sợ hơn một chút."
Bài viết Nhật Ký Chứng Nhân

