Sáng nào cũng vậy — rồi 1 ngày không còn vậy nữa
Sáng nào cũng vậy.
Bà Nguyễn T Ngọc Tuyết bị dị ứng mũi từ trước năm 2010 — mỗi buổi sáng thức dậy là hắt xì, chảy mũi, nghẹt mũi. Không nguy hiểm, không cần nhập viện. Chỉ là khó chịu — và dai dẳng đến mức bà gần như quên rằng mình từng có buổi sáng không như vậy.
Bệnh càng ngày càng nặng hơn. Không theo mùa, không theo thời tiết — cứ sáng dậy là bắt đầu. Bà đi khám, bác sĩ cho thuốc, thuốc kiểm soát được một thời gian rồi lại như cũ.
Bà đến cầu Cha Trương Bửu Diệp — không phải vì hết cách, mà vì nghe người ta kể và muốn thử. Bà xin Cha chữa cái mũi cho bà.
Điều bà không ngờ là ơn đến nhanh.
"Tôi bất ngờ khi được ơn Cha quá nhanh. Tôi cứ nghĩ phải chờ lâu, phải cầu nguyện nhiều lần. Mà không — Cha cho luôn."
Bà kể lại với giọng vẫn còn ngạc nhiên, dù đã qua không ít thời gian. Có những ơn mình nhận được mà mãi vẫn không quen với cái sự thật là nó thật.
Bài viết Nhật Ký Chứng Nhân

