"Sao con tầm thường mà Cha thương con dữ vậy?"
Bà Trần Viên Chi đã muốn kể câu chuyện này từ lâu lắm rồi.
Không phải vì câu chuyện quá lớn hay quá kỳ diệu — mà vì nó đặc biệt theo cách chỉ mình bà hiểu hết. Và bà nghĩ: đến lúc phải kể.
Bà là người bình thường. Không phải người có đức tin xuất chúng, không phải người cầu nguyện hay kinh nghiệm như những người bà ngưỡng mộ. Bà tự thấy mình tầm thường — theo nghĩa thật, không phải khiêm tốn giả tạo.
Vậy mà Cha Diệp cho bà ơn lành — điều bà xin được giải quyết theo cách bà không nghĩ ra được.
Nhận được rồi, bà không ăn mừng ngay. Bà ngồi xuống và tự hỏi: "Sao con tầm thường mà Cha thương con dữ vậy?"
Câu hỏi đó bà hỏi thật, không phải hỏi cho có. Bà thật sự không hiểu tại sao mình xứng đáng nhận được điều đó.
Rồi bà nghĩ lại — và bà có câu trả lời của riêng mình: có lẽ Cha không đo lường sự tầm thường hay xuất chúng. Có lẽ Cha chỉ nhìn vào lòng người — và lòng bà, dù không xuất chúng, đủ thật để Cha thương.
Bài viết Nhật Ký Chứng Nhân

