Sắp bước vào phòng bác sĩ — chân bỗng hết đau
Cách đây 5 tháng, chân bà Vũ Kathy bắt đầu đau.
Không phải đau qua loa — đau đủ để bà lo, đủ để bà đặt lịch hẹn bác sĩ. Loại đau mà người ta bắt đầu tự hỏi: không biết có chuyện gì không.
Trên đường đến văn phòng bác sĩ — khi sắp tới nơi — bà nhận ra cái đau đã không còn nữa.
Không giảm dần — mà như là không còn ở đó.
Bà Vũ Kathy cầu Cha Trương Bửu Diệp từ trước đó. Không phải cầu xin một phép lạ cụ thể — mà cầu theo cách bà hay cầu: tâm sự với Cha, phó thác, và để Cha lo phần của Cha.
"Chúng tôi có thể tâm sự với Cha bất cứ lúc nào," bà nói — và điều đó, theo bà, là thứ làm cho mối quan hệ với Cha khác với việc cầu nguyện theo kiểu hình thức. Không phải lịch trình. Không phải nghi thức. Mà là tâm sự — như với người thân.
Cô con gái Đinh Thảo ngồi cạnh, gật đầu. Cô lớn lên nhìn mẹ sống với đức tin đó — và cô hiểu tại sao.
Bài viết Nhật Ký Chứng Nhân

