Tháng 10 2016, lòng không ổn — chạy ngang văn phòng Cha và dừng lại
Tháng 15 2016.
Ông đang chạy xe — không đến đâu cụ thể, chỉ là chạy. Trong lòng không ổn. Không phải chuyện lớn có thể đặt tên, mà là cái nặng nề không có lý do rõ ràng, cái bất an không biết từ đâu đến.
Tình cờ chạy ngang văn phòng Cha Trương Bửu Diệp.
Ông dừng lại. Không phải theo kế hoạch — chỉ là dừng, vì cái dừng đó cảm giác đúng lúc đó.
Ông vào và khấn với Cha. Không phải bài kinh dài — chỉ là nói với Cha điều đang nặng trong lòng, xin Cha giúp điều mà ông không tự giải quyết được.
Không ngờ, chỉ vài ngày sau, điều ông cầu bắt đầu được giải quyết — theo hướng ông không lường trước khi dừng xe ngày hôm đó.
"Cha là chỗ dựa tinh thần của tôi," ông nói — và "chỗ dựa" đó không phải chỗ ông tìm đến khi có chuyện lớn. Mà là chỗ ông dừng lại khi chạy xe và trong lòng không ổn, không cần lý do nào đặc biệt hơn.
Bài viết Nhật Ký Chứng Nhân

