Tháng 10 năm 2011, bác sĩ nói: ung thư
Tháng 10 năm 2011.
Bà Hà Dung nhớ rõ tháng và năm như người ta nhớ những mốc quan trọng của đời mình. Bác sĩ thông báo bà bị ung thư tử cung. Phải mổ.
Bà mổ. Ca phẫu thuật xong, bác sĩ xét nghiệm lại rồi nói thêm một câu nữa: "Cô phải mổ tiếp lần thứ 2."
Nghe câu đó, bà không biết mình đang cảm thấy gì. Vừa qua một ca mổ, chưa kịp thở, lại nghe tiếp cần mổ nữa. Có những lúc cơ thể mệt mỏi đến mức không còn năng lượng để sợ — chỉ còn một thứ duy nhất: cầu nguyện.
Bà đến với Cha Trương Bửu Diệp trong tình trạng đó — không khỏe, không mạnh, không chắc chắn điều gì sẽ xảy ra. Chỉ biết là mình cần người đồng hành.
Ca phẫu thuật thứ hai diễn ra. Bác sĩ theo dõi, kiểm tra. Quá trình hồi phục dài và không dễ — nhưng bà qua.
"Trong suốt thời gian đó, tôi không ngừng cầu Cha. Không phải vì tôi chắc chắn sẽ khỏi. Mà vì tôi biết dù khỏi hay không, tôi không muốn đi qua chuyện đó một mình."
Bà khỏi. Và bà kể lại — để những ai đang ở trong căn phòng tối tương tự biết rằng: có người đã đi qua đó và không đi một mình.
Bài viết Nhật Ký Chứng Nhân

